19/06/2014

Đa dạng Hệ sinh thái biển và Phân vùng địa sinh học

(biodivn.blogspot.com) 

HST biển

Trong vùng biển và hải dương, có thể phân biệt được 3 vùng: vùng triều (littoral zone) là khu vực chịu ảnh hưởng của thủy triều được giới hạn giữa triều cao và triều thấp; vùng ven bờ/vùng lộng (neritic zone) là khu vực biển trên thềm lục địa với độ sâu tới 200m và nơi xa nhất là vùng hải dương (oceanic zone).  Các thuật ngữ trên áp dụng cho vùng nước và hệ sinh vật trong nước. Vùng đáy với hệ sinh vật đáy lại được phân chia như sau: Vùng triều ở ven bờ, vùng dưới triều nằm trên thềm lục địa, vùng sâu (bathyal zone) nằm trên sườn dốc lục địa (continental slope), vùng biển thẳm (abyssal zone) nằm trên nền hải dương (abyssal plain) và vùng đáy thẳm (hadal zone) nằm trên rãnh hải dương (oceanic trench).
Vùng biển Việt Nam nhìn chung có độ muối cao, ổn định, đặc biệt vùng biển Trung Bộ. Tùy từng khu vực, địa hình ven biển có chỗ phức tạp, chia cắt nhiều hơn. Vịnh Bắc Bộ là kiểu vịnh nông, chịu ảnh hưởng của của mùa đông nên thành phần loài sinh vật biển kém phong phú hơn so với vùng biển miền Nam. Đặc biệt, biển Việt Nam có hệ thống đảo ven bờ rất phong phú.  Quần xã sinh vật biển được đánh giá rất phong phú và da dạng. Các kiểu HST vùng biển ven bờ được coi là những nơi có nguồn lợi hải sản phong phú và có các ngư trường khai thác hải sản quan trọng bậc nhất. Tuy nhiên, hiện nay, các ngư trường đánh cá được mở rộng ra vùng khơi với các hình thức khai thác mới được hỗ trợ bởi các thiết bị hiện đại.
he-sinh-thai-bien
Hình 6.1. Sự phân chia các vùng ở hải dương

Phân vùng địa sinh học

Theo đặc điểm địa sinh học, phần đất liền Việt Nam có thể chia thành 9 vùng sinh thái cảnh quan: Vùng Đông bắc, Vùng núi phía Bắc , Vùng Tây bắc, Vùng đồng bằng Bắc Bộ, Vùng Bắc Trung Bộ, Vùng duyên hải Nam Trung Bộ, Vùng Tây Nguyên, Vùng đồng bằng Đông Nam Bộ, Vùng đồng bằng sông Mê Kông.
Phần biển và ven bờ được phân chia thành các vùng: Móng Cái-Đồ Sơn, Đồ Sơn-cửa sông Lạch Trường, Cửa sông Lạch Trường-Mũi Ròn, Mũi Ròn-Hải Vân, Hải Vân-Đại Lãnh, Đại Lãnh-Vũng Tàu, Vũng Tàu-Cà Mau, Tây Nam Bộ, Vùng biển đảo xa bờ.
Các nhà nghiên cứu cho rằng ở Việt Nam có 4 trung tâm ĐDSH chính là : Hoàng Liên sơn, Bắc Trường Sơn , Tây Nguyên, và Đông Nam Bộ. Trong các trung tâm này, dãy Phan Si Păng - Sa Pa, các vườn Quốc gia và một số khu bảo tồn thiên nhiên như Ba Bể (Bắc Kạn), Tam Đảo (Phúc Yên), Cúc Phương (Ninh Bình), Bạch Mã (Thừa Thiên Huế), Yok Đôn (Đắc Lắc), Cát Tiên (Lâm Đồng), Nà Hang (Tuyên Quang), Pù Mát (Nghệ An) Vũ  Quang (Hà Tĩnh), Phong Nha-Kẻ Bàng (Quảng Bình), Mom Rây (Kon Tum), Bù Gia Mập (Phước Long) là nơi có mức ĐDSH cao với nhiều loài động thực vật mới được phát hiện gần đây (biodivn.blogspot.com).
Tài liệu tham khảo: Đa dạng Sinh học và Bảo tồn, Bộ Tài nguyên và Môi trường, 2005.

0 nhận xét:

Post a Comment

Cảm ơn bạn đã để lại ý kiến, giúp chúng tôi cung cấp thông tin đầy đủ hơn nữa!